Add Listing

Cố lên nào cô gái – Cô giáo tiểu học mạnh mẽ!

Lớp 12, khi đứng trước ngưỡng cửa đại học, tôi hiểu được bản thân muốn làm giáo viên, muốn được nghe hai tiếng “cô giáo” từ tụi nhỏ.

Trời chập tối, cơn mưa trút nước như mang hết cả nỗi lòng nặng trĩu đổ xuống căn phòng trọ. Tôi vội chạy sang bên kia đường mua ít rau củ nấu bữa tối, tranh thủ đêm đến soạn giáo án cho buổi học sau.

Màn hình điện thoại lại sáng, tiếng ting ting từ tin nhắn zalo lần nữa lại vang lên khi vừa hoàn thành xong bài giảng online. “Cô ơi – Bé nói trong chiều nay, bé giơ tay phát biểu nhưng cô không mời bé, bé khóc thút thít nãy giờ cô ạ.”- Phụ huynh bé An Nhiên.

5 phút hơn với cuộc điện thoại giữa tôi và phụ huynh của bé vừa kết thúc. Có lẽ, tôi đã quá quen với điều này, định nghĩa giải thích cũng chỉ là đưa ra hiện trạng, lý do, biện chứng và kết quả là hai từ “ậm ừ” từ phía phụ huynh.

Cảm xúc ấy mấy ai hiểu được, nấu một bữa ăn chu toàn không vướng bận, một cảm giác kết thúc buổi dạy với niềm hưng phấn và hài lòng. Không một tin nhắn, một cuộc gọi than phiền nào từ phụ huynh. Đó chính là những điều nhỏ nhặt nhất mà cô giáo viên tiểu học như tôi hằng mong ước.

Ngày ấy, tôi quyết định học đại học sư phạm không phải vì nghe lời gia đình hay chạy theo đám đông bạn bè. Nhà tôi cạnh một trường tiểu học, từ nhỏ tôi đã được học, được chơi, được có thời gian ở lại trường cùng thầy cô giáo nhiều hơn các bạn ở xa. Từ đấy, hình thành những suy nghĩ và ước mơ được làm giáo viên, nó được nuôi dưỡng lớn dần lên từng ngày.

Lớp 12, khi đứng trước ngưỡng cửa đại học, tôi hiểu được bản thân muốn làm giáo viên, muốn được nghe hai tiếng “cô giáo” từ tụi nhỏ. Hơn thế nữa, tôi thích trẻ nhỏ, tôi thích được tiếp xúc và chơi đùa cùng với chúng.

Kết thúc 4 năm ròng rã dưới mái trường Sư phạm Huế, cầm tấm bằng cử nhân trên tay. Tôi hiểu được, mình sắp chạm đến ước mơ trở thành một giáo viên tiểu học. Sắp được đứng trên bục giảng, tâm với nghề, tình với vở, bạn với trẻ.

Về quê hay lên phố, dạy công chức hay dạy tư thục? Mớ suy nghĩ, trăn trở này hầu như tất cả các bạn đồng trang lứa khi tốt nghiệp ra trường ngành sư phạm đều gặp phải. Thô mà thật, nhưng ở quê, không “ô dù” không “tài chính” thì khó mà chen chân vào làm công chức.

Một triệu rưỡi là số tiền mà bà má nhét vào túi áo cho tôi khi sắp sửa bắt chuyến xe chiều vào Sài Gòn “lập nghiệp”. Trải qua nhiều cuộc phỏng vấn online ở các thành phố lớn như Đà Nẵng, Hà Nội, Sài Gòn,… nhưng quyết định cuối cùng là lựa chọn Sài Gòn xa xôi để làm bến đỗ.

Trường mới, chốn mới, văn hóa mới, giọng nói đặc sệt chất “Quảng Bọ” mấy ai nghe được. Từng ngày, từng giờ tôi cố gắng thay đổi để thích nghi, để tồn tại và sau đó là để sống tốt. Một năm 3 tháng, không dài nhưng cũng không ngắn để tôi trải đủ vị “khét lẹt” của đất Sài Gòn này.

Giờ đây, tôi yêu cái nghề này như cái cách mà tôi yêu cuộc sống chính mình. Giáo viên là một cái nghề, nhưng cũng là một thiên chức. Có lẽ ngoài gia đình, các con sẽ lớn lên, hướng đến cái giá trị Chân – Thiện – Mỹ là lẽ phải mà nghề nhà giáo theo đuổi. Thiên chức đặt “nền móng” cho các con, khiến tôi như chú ong chăm chỉ bên các trang giáo án đến đêm muộn.

Ngả lưng xuống đã thấy đồng hồ điểm 23h30, lịch học online cho các em đã hoàn thành, giáo án đã soạn sẵn. Ngoài kia mưa vẫn rục rịch, nặng hạt về đêm và tạo nên mớ âm thanh hỗn độn trên mái tôn căn trọ nhỏ. Tôi vội bật dậy, rót một ly nước ấm nhưng vẫn nôn nao không thể nào ngủ được.

Có lẽ ngày mai, khi Sài Gòn bình thường mới, tôi vẫn chưa được đứng lớp vội. Bởi các em học sinh chưa được phủ mũi vaccine nào, nhà trường vẫn chưa có thông báo chính thức. Chuỗi ngày dạy và học online vẫn sẽ tiếp tục, cô trò tôi vẫn sẽ thích ứng để cố gắng cùng Sài Gòn qua cơn bạo bệnh.

Ly nước ấm vơi dần, cót két xoay chiếc ghế cùng vòng suy nghĩ hỗn độn trong tôi. Ngày cười nói vui vẻ cùng sự vui đùa, sự vô tư tích cực của tụi nhỏ làm tôi quên muộn phiền. Nhưng đêm về là lúc mà tôi phải nặng đầu suy nghĩ, tự đặt câu hỏi và tự trấn an bản thân.

Người ta nói, những đêm mưa, ngồi một mình trong căn phòng trống, bạn sẽ cảm nhận được con tim và lý trí đang thổn thức điều gì. Đúng vậy! đêm nay tôi nghe thấy những tiếng cười của tụi nhỏ khi tôi đứng lớp, tôi đọc thấy những dòng tin nhắn than phiền từ phụ huynh. Tôi gặp phải những áp lực từ nhà trường, tôi có những khó khăn trong công việc. Tất cả đang dần xâm chiếm tôi, nặng nề và không ngừng suy nghĩ.

Chủ nhiệm một lớp học sinh tiểu học gần 25 đứa trẻ, dạy tất cả những môn học trên lớp, quản lý lịch học và sắp xếp kế hoạch tiếp xúc phụ huynh. Quỹ thời gian hầu như dành hết cho việc dạy và học, giải quyết các vấn đề xoay quanh các trẻ. Tôi cảm nhận rõ mình đang đấu tranh để cân bằng giữa cuộc sống giáo viên mới vào nghề và thanh xuân của một cô gái trẻ.

Nhưng đâu đó những ngày đầu bước chân vào đại học tôi đã đọc, đã cảm nhận và đã quyết định. Hiểu rõ nhất bản thân không dừng lại, sẽ cố gắng hơn từng ngày. Nhưng đôi khi sự yếu đuối của một cô gái trẻ lạc lõng giữa thành phố xô bồ có chút nhen nhóm trở lại. Ví như một ngày mưa, ngày mà tôi trằn trọc cả đêm không ngủ. Nhưng với tình yêu dành cho nghề, dành cho trẻ nhỏ, đó vẫn là động lực để ngày mai nhiệt huyết lại trở lại trong tôi.

Cố lên nào cô gái – Cô giáo tiểu học mạnh mẽ!

Thụy An

Xem thêm: Thất bại do an phận: 10 năm đi làm, bất ngờ bị sa thải trở tay không kịp

Bình luận - 5

Trần Na Vy

Trần Na Vy

Mình muốn chia sẻ tâm sự lên trang có được ko ạ?

Quản Trị Viên

Bạn có thể chia sẻ lên trang Sài Gòn – Ơi bạn nhé. Bằng cách đăng kí Cộng tác viên và gửi bài viết đến trang.

Trần Na Vy

Trần Na Vy

m đki được rôi, cảm ơn ạ

Quản Trị Viên

Cảm ơn bạn ^^

Trâm Phan Thị

Trâm Phan Thị

Mình là giáo viên lâu năm, nhưng m thấy được m ở trong tâm sự của bạn. Rất mong rằng bạn hãy giữ lửa vưới nghề. Nghề nào cũng có cái khó cả.

Thêm bình luận

Email của bạn được an toàn với chúng tôi.