Add Listing

Những điều nhỏ xíu ở Sài Gòn bất giác khiến bạn mỉm cười

Bước chân lên Sài Gòn “du học”, tôi cứ nghĩ rằng, với một đứa tỉnh lẻ như mình thì khó mà hòa nhập được với cuộc sống nơi đô thành này lắm. Nhưng rồi thời gian qua đi, cái bỡ ngỡ thay bằng cảm xúc bồi hồi, để rồi hôm nay ngồi lại, tôi chợt bất giác mỉm cười, vì những điều nhỏ xíu mà đầy thân thương…

Sài Gòn lớn lắm, rộng lắm, nhưng là lớn ở cái hành động và rộng ở cái tình người

thời gian qua đi, cái bỡ ngỡ thay bằng cảm xúc bồi hồi, để rồi hôm nay ngồi lại, tôi chợt bất giác mỉm cười, vì những điều nhỏ xíu mà đầy thân thương…

Có bao giờ bạn bất giác mỉm cười vì những điều nhỏ nhoi xảy ra nơi cuộc sống thường nhật của các bạn không? Với tôi, thì có:

Đang đi trên đường thì có người nhắc: “Đá chống kìa con ơi!”, đơn giản nhỉ, nhưng lại khiến tôi cười cả đoạn đường đi.

Ngồi sau xe của một chú chạy xe ôm, đến đoạn dừng đèn đỏ, chú hỏi một anh chạy xe ôm của hãng khác dừng ngay bên cạnh: “Sáng giờ chạy được nhiêu cuốc rồi, hôm nay nóng quá hen!”

Bước vào một quán cà phê, bạn phục vụ nở nụ cười thật tươi để chào.

Anh shipper gọi điện: “Thương hở em, xuống lấy đồ giúp anh nè!”. Ngừng lại vài nhịp vì tưởng anh nào.

Buổi trưa cuối tuần nóng bể đầu đang định ngủ thì trời Sài Gòn đổ mưa rào.

Tối hôm đó về trễ, book một chuyến xe, đang mải ngắm nhìn thành phố này về đêm và thấy lòng sao trống trải thế, thì chú tài xế hỏi: “Về trễ thế con, đi làm chắc mệt ha?”

Ngồi uống cà phê ở một quán cũ chỉ có vài ba bàn, bạn quản lý ra mời một ly rượu nhỏ xíu: “Uống thử đi, quán sắp bán á.”

Đi chợ mua rau mà không có tiền lẻ, cô bán rau bảo: “Thôi bữa sau đưa cô cũng được!” dù chẳng biết mình là ai.

Hôm đấy đi ăn một quán bún đã lâu ơi là lâu không ghé, cô chủ quán hỏi: “Ủa lâu rồi mới thấy con ghé, bạn hay đi cùng con không đi hả?”. Chẳng biết trả lời sao, nhưng vẫn mỉm cười vì hình như, mình đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp ở thành phố này rồi.

Lúc đó lỡ kêu ly nước mía mà quên mới tiêu hết tiền. Ngại ngại nói chú làm cho con trước, con về nhà lấy tiền, chú nói lấy đi mai mốt trả cũng được. Thế là ngày hôm sau mình ra trả chú sẵn mua thêm ly nữa. 1 ly nước mía 5k nhưng lòng người vô giá 

Tui cũng chỉ là dân tỉnh lên Sài Gòn. Lần đó tui đi ăn hủ tíu, quên cái ví tiền ở chỗ làm, tui ngỏ ý chuyển khoản nhưng cô bán hủ tíu nói: “Thôi về đi khi nào quay lại ăn thì trả cho cô cũng được.” Lúc đó tui chợt nhận ra Sài Gòn không lạnh lẽo như tôi tưởng…

Hơn 2 năm trước có một lần đi học về tối, đói quá đành phải ghé vô 1 tiệm cơm tấm để ăn. Mình ngồi cùng bàn với 1 chú và có nói chuyện qua lại với nhau về gia đình, về hoàn cảnh. Tuy là 2 thế hệ khác nhau nhưng có 1 chút gì đó đồng điệu trong suy nghĩ. Lúc ăn xong mình gọi tính tiền thì cô chủ nói “Có người trả rồi con”, là chú đó trả tiền cho mình. Mình không biết lý do là gì, nhưng chắc chắn ở Sài Gòn đôi khi có những người chợt đến rồi lại chợt đi và họ vô tình để lại những ký ức đẹp. Mặc dù đến bây giờ mình vẫn không biết giá phần cơm đó là bao nhiêu nhưng chắc chắn sẽ không rẻ đối 1 đứa sinh viên như mình. Chỉ muốn nói cảm ơn chú!

Những điều nhỏ xíu ở Sài Gòn bất giác khiến bạn mỉm cười

Vậy đấy, những mẫu chuyện dù là nhỏ nhặt, thật ra chúng chỉ mất vài giây để xảy ra, để gặp gỡ, để kịp ghi nhớ, nhưng lại khiến cho ta bất giác mỉm cười giữa chốn thành thị tấp nập này.

Sài Gòn sẽ không quan tâm cuộc sống bạn ra sao, không hỏi bạn khi nào lập gia đình (lấy chồng, lấy vợ, sinh con,…), không hỏi bạn lương tháng được bao nhiêu, không quan tâm đến kế hoạch dự định của bạn, không so sánh bạn với những đứa hàng xóm, những đứa bạn xung quanh, không xen vào chuyện tình cảm cá nhân của bạn…

Sài Gòn sẽ để bạn tự do trong suy nghĩ và hành động, không để bạn gò bó, câu nệ, giáo điều, nguyên tắc phong kiến truyền thống lạc hậu, sĩ diện trong các mối quan hệ không thực tế.

Cre: Chuyện của Sài Gòn

Thêm bình luận

Email của bạn được an toàn với chúng tôi.